Freitag, 10. Januar 2025

Thơ Tình Chùm 560

 

Ngóng Hương Đưa

họa thơ Nguyễn Vô Cùng: Hỏi Gốc Mai Vườn Cũ

 

Bần thần chạnh nhớ gốc hoa xưa

Chắc hẳn thê lương trận gió mùa

Bầm dập cỏ cây hờn tháng úa

Điêu tàn muông thú oán ngày mưa

Tha phương thổn thức buồn trăng lạnh

Xứ xở u hoài khóc nắng trưa

Hờ hững tiết đông sầu cố quận

Mai vàng tựa cửa ngóng hương đưa!

 

3.2.2015 Lu Hà

 

 

 

 

Xuân Về Tôi Lại Nhớ Nàng

viết tặng Susan Lee

 

Cám ơn nàng đã cho tôi

Những chiều êm ái bồi hồi ngất ngây

Mây trời thủ thỉ vui vầy

Hằng Nga ẻo lả hây hây dáng hồng

 

Phòng loan gối phượng chăn bông

Tìm đâu ra chốn tiên bồng trần gian

Xuân về én giục nồng nàn

Cành mai chớm nở muôn vàn thắm tươi

 

Trong mơ ta thấy nụ cười

Hương thơm ngào ngạt người ơi là người!

Long đong góc bể chân trời

Quê hương xa cách lệ rơi đôi hàng

 

Ngậm ngùi thục nữ dịu dàng

Bao giờ gặp lại hỡi chàng văn nhân?

Nâng niu chén rượu tần ngần

Trùng dương dặm thẳm bần thần ly tao

 

Ất Mùi ngao ngán làm sao

Hàng hiên lã chã nghẹn ngào tuyết bay

Nỗi niềm chua xót đắng cay

Tình trong như đã chuỗi ngày dần trôi...

 

Ngẫm đời như cánh bèo trôi

Phù dung trăm mảnh luân hồi về đâu?

Cây si trồng ở bên cầu

Bướm ong dìu dặt nương dâu bến đò

 

5.2.2015 Lu Hà

 

 

 

 

 

Mùa Xuân Ly Tao

Chia sẻ tâm tình cùng Nguyễn Phan Ngọc An

 

Từng đàn chim én báo xuân

Nỗi niềm cố quận bần thần ngẩn ngơ

Năm cùng tháng tận ai ngờ

Ất Mùi gọi cửa thẫn thờ ruột gan

 

Nhớ thương khổ não khóc than

Chôn nhau cắt rốn thế gian thường tình

Bỗng đâu chiến loạn điêu linh

Tan đàn sẻ nghé hành tinh nhuốm sầu

 

Nắng mưa dầu dãi mái đầu

Tha phương cầu thực biển dâu đoạn trường

Ai hay sen ngó còn vương

Tình yêu bầm dập quê hương giống nòi

 

Xuân về cô quạnh lẻ loi

Đại dương bão tố chơi vơi giữa dòng

Nghẹn ngào lòng tự hỏi lòng

Vầng trăng sẻ nửa long đong xứ người

 

Ngậm ngùi giọt lệ tuôn rơi

Bông mai xơ xác hận đời ly tao

Thuyền tình lạc lối bến nào

Hải âu cánh trắng xôn xao đất trời

 

Cung đàn lỗi nhịp tả tơi

Vào ra chiếc bóng hỡi người đằng la

Quảng Hàn băng giá Hằng Nga

Lược gương biếng trải sơn hà ta đâu?

 

* Sáng tác khi đọc bài thơ “ Cánh Én Mùa Xuân “

4.2.2015 Lu Hà

 

 

 

 

 

Xuân Này Lại Vẫn Vắng Con

viết tặng Cuc Pham ( Phạm Cúc )

 

Xuân này lại vẫn vắng con

Mẹ gìa tựa cửa bồn chồn vào ra

Mấy năm con đã xa nhà

Ngẩn ngơ tàu lá canh gà cô đơn

 

Nhớ thương thổn thức nguồn cơn

Út đâu chẳng thấy giận hờn bóng câu

Mẹ ngồi sương phủ chân cầu

Heo may làn gió mái đầu bạc phơ

 

Xót xa hàng liễu bơ phờ

Bâng khuâng đàn cá hững hờ trời giông

Thầm thì ngọn lúa trổ bông

Khói hương nghi ngút cánh đồng cỏ lau

 

Tết thường tảo mộ xôn xao

Bánh chưng giò chả nghẹn ngào mâm son

Bao giờ cho hết lo toan

Cửa nhà yên ổn mẹ còn thấy con

 

Xuân về én lượn mây buồn

Chiều tà ảm đạm hoàng hôn ánh đèn

Đắng cay trăm nỗi ưu phiền

Mẹ thương con gái dịu hiền thiết tha

 

Cù lao chín chữ mặn mà

Cung đàn non nỉ bài ca muôn đời

Trùng dương dặm thẳm đất trời

Hai đầu nỗi nhớ lệ rơi đôi hàng!

 

4.2.2015 Lu Hà

 

 

 

 

Vui Vầy Với Ta

cảm xúc hình và thơ Cuc pham ( Phạm Cúc )

 

Có nàng yêu nhạc say thơ

Cái ong nào nỡ hững hờ gió đông

Mảnh mai thục nữ ngô đồng

Long lanh hạt ngọc bướm hồng thiết tha

 

Sương gieo dòng suối mượt mà

Vòng quanh uốn lượn áo bà ba xinh

Xuân nương vắt vẻo một mình

Lụa đen ôm sát thân hình trắng phau

 

Quản chi mưa nắng nhạt màu

Hằng Nga ẻo lả mâm thau đáy hồ

Nước non chỉ một cơ đồ

Lòng tôi xao xuyến rằng cô yêu đời

 

Buồn vui những lúc thảnh thơi

Ôm cây đàn gảy lả lơi bến đào

Hàng tre bờ liễu dạt dào

Ve sầu thổn thức nghẹn ngào quê hương

 

Tôi mơ chỉ thắm môi hường

Xuân về én giục nõn nường là đây

Bần thần say đắm ngất ngây

Ai lên phây búc vui vầy với ta?

 

3.2.2015 Lu Hà

 

 

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen