Dienstag, 19. Mai 2026

Diễn Biến Hòa Bình Là Tốt Hay Là Xấu?

 


Luận Bàn Với Triết Gia Paul Nguyễn Hoàng Đức Và Các Bạn Facebook Về Diễn Biến Hòa Bình

Bác Paul nói chuyện về triết học rõ ràng minh bạch khúc triết sáng tỏ như ban ngày. Vậy Hà mỗ cũng có ý kiến sau: Chống lại diễn biến hòa bình là luận điệu ngớ ngẩn, vớ vẩn. Hấp, chập mạch bệnh khùng của mấy anh cả ngố quen ngồi mát ăn bát vàng. Đã ngu lại muốn làm bố thiên hạ đè đầu cưỡi cổ dân đen. Cũng may cho các anh ấy dân này chưa chắc đã ngu nhưng nó hèn nó cam chịu, nó khôn lỏi , đèn nhà ai rạng nhà ấy. Mặc kệ nó diễn biến hoà bình thì dính dáng gì đến mình, miễn nói chuyện chính trị chỉ chân chỉ hột bột làm ăn thôi. Khi thằng Tàu nó túm gáy toàn bộ hệ thống tay sai các cấp quân đội công an nó nắm trọn ổ tướng tá, nó bắt xếp hàng vào lò thiêu như Hitler ngày xưa mới tru cha: Bác Hồ ơi! Cứu chúng con với. Thằng Tàu nó cười sặc sụa chảy nước mắt nước mũi ra. Cái đám Giao Chỉ ngón chân tõe ra như gà ri này. Trụ đồng bác Hồ của chúng mày, chúng ông nấu chảy ra nước từ đời tám hoánh nào rồi. Chính thủ hạ của bác Hồ chúng mày là thằng Đồng ký công hàm bán nuớc cho chúng tao. Bác Hồ là chúng tao, chúng tao là bác Hồ. Bác Hồ là người Tàu của chúng tao chứ còn ai nữa? Còn u mê nghe thằng Vũ Thư Hiên, con Dương Thu Hương chúng nó cứ sa sả bác Hồ là người Việt Nam thứ thiệt chánh hiệu con nai vàng thì chúng mày chết cả lũ là cái chắc.

Các Nhà Thơ Đã Biến Khỏi Trung Quốc



Các nhà thơ đã biến khỏi Trung Quốc vì Mao Trạch Đông và các hồng vệ binh trong cách mạng văn hóa đã đập nát trái tim người Trung Quốc họ thành vô cảm, chỉ còn cái đầu bệnh hoạn để rên la kêu khóc thảm thiết. Vì vậy mới có các nhà viết tiểu thuyết chui lén lút có chứa kịch tính của một xã hội sa đọa về tâm linh nhân cách ý thức sống làm người. Việt Nam còn tệ hại hơn trăm lần Trung Cộng vì Viêt Nam nhỏ hơn Trung Cộng trăm lần, chỉ có 90 triệu dân. Nhà nuớc cộng sản có sự giúp đỡ của hội nhà văn mái ấp, bộ thông hóa, côn an văn hối kiểm soát răn đe nên chỉ có đám bồi bút, bồi thơ, bồi ca và bồi ngâm thôi là dương oai tác yêu tác quái. Thơ văn không có kịch tính cốt truyện nhàm chán chung chung chỉ chữ câu bàng bạc tả về gốc đa củ chuối dòng sông luỹ tre làng con gà gáy cục te cục tác con chó sủa gâu gâu ....

Bàn Về Văn Chương Hiện Đại Và Hậu Hiện Đai



 Mới đây trên facebook có đọc bài viết của triết gia Paul Nguyễn Hoàng Đức:

“ NHÀ VĂN VIỆT NAM

CÓ NÊN ẢO TƯỞNG QUÁ VỀ HẬU HIỆN ĐẠI


Viết hay lắm. Tớ rất tâm đắc với bác Paul từng câu từng chữ. Buồn cười cho đám văn sĩ cua cáy cóc nhái mắt mũi kèm nhèm toét nhử ra tầm nhìn chưa vượt qua ngọn tre đầu làng mới chỉ loay hoay mãi với con trâu đi truớc cái cày theo sau, vẫn là mấy chú gà bị đảng vặt trụi lông quanh quẩn bên cái cối xay lúa lỗi thời cổ lỗ sĩ thì lấy gì mà

hiện đại? Hiện đại cái gì? Văn hoá tư tưởng triết học? Không có cái gì đáng gọi là hiện đại cả. Đơn cử cho ngành công nghệ cơ khí vẫn chưa đủ trình độ sản xuất ra cái ốc vít. Người ta đã có con tàu vũ trụ thám hiểm mặt trăng sao kim sao hỏa mà chưa dám nói văn học hậu hiện đại mà mình chỉ là mấy con gà rù chả ra thể thống thứ hạng gì cũng nhảy cẫng lên: Văn chương hậu hiện đại. Hãy nên bàn làm sao thoát khỏi tình trạng nền văn chương sơ khai rừng rú thú vật đi để trở về với loài người văn minh tiến bộ.

Bàn Về Tôn Giáo Thần Linh Với Bác Paul Nguyển Hoàng Đức


 

Bác Paul có viết bài “HỮU THẦN VÀ PHẢN THẦN” hay lắm. Rất đáng để suy ngẫm học tập. Nhưng có điều chưa rõ ràng:

( " Tôi đọc thấy trên trang facebook của bạn Nguyễn Hông Hưng có đăng Bài của ông Trần Chung Ngọc .... về bài “PHẬT GIÁO - KI TÔ GIÁO ĐỐI CHIẾU NHẬN ĐỊNH VỀ “GOD” VÀ KI-TÔ GIÁO CỦA MỘT TRĂM DANH NHÂN TRÍ THỨC ÂU MỸ Trần Chung Ngọc”

"Theo thống kê, ước chừng có tới hơn 93% các nhà khoa học tin vào Thượng Đế, còn lại 6% là bán tín bán tín bán nghi, may ra mới có 1% vô thần tuyệt đối. "

-Lu Hà: Vậy 100 vị danh nhân đại trí thức thì có 93 vị tin vào Thượng Đế, tin vào thần thánh hay Thiên Chúa rồi. 6 vị bán tín bán nghi. 1 vị vô thần , tức là chỉ có một vị phản thần. Sao toàn bài viết lại gọi cả 100 vị phản thần tất cả? Hay chỉ gỉa dụ thế thôi? Cứ cho là cả 100 vị danh nhân đại trí thức là phản thần? Còn cả nhân loại hữu thần, cả nhân loại tức khoảng 7 hay 8 tỉ người hữu thần? Theo ý tớ là phải tính cả 93 vị danh nhân đại trí thức kia vào tổng số 7 hay 8 tỉ người hữu thần chứ? Họ có phản thần đâu? Có thể trong thâm tâm bác Paul cũng nghĩ như tớ, nhưng bác viết vội lướt lướt nên không để ý đến chi tiết nhỏ này? Mong bác Paul giải thích kỹ càng thêm cho Hà mỗ hiểu.

Bàn Về Nghệ Thuật Với Paul Nguyễn Hoàng Đức

-Paul Nguyễn Hoàng Đức: Cuộc sống có thể buồn tẻ,nhưng nghệ thuật thì không

Các bạn yêu văn thơ và nghệ thuật thân mến

Bài KỊCH TÍNH TRÊN ĐỈNH ĐẦU SÁNG TẠO của tôi đã có những ý kiến rất mạnh mẽ thẳng thắn, ở đó bày tỏ, như thể khi tâm hồn nhạt nhẽo cũng là cái “chết” của nó. Vì thế tôi đưa lên thành một khúc mới để tranh luận, nhưng trước hết là để tôn vinh các bạn. Vì các bạn xứng đáng bước lên sàn, mà không cần phải ở dưới sàn. Cám ơn các bạn và mời các bạn, lẫn tất cả mọi người.

Thuy Cat Cao Đang xem mê mẫn bổng dưng thấy chữ còn nữa tiếc tiếc! cuộc sống cần phải có kịch tính phải không anh? Chứ cứ đều đều nhàm chán, vô vị

Nguyễn Trí Không kích tịnh thì chán lắm. Tẻ nhạt thì chết cho rồi.

Phan Trang Hy Bất cứ sự vật nào cũng đều có "kịch tính". Đó chính là mâu thuẫn của sự vật, nhờ nó mà sự vật phát triển. Mà có sự phát triển nào không trải qua sự sáng tạo?

Bàn Về Danh Dự Và Bình Đẳng Với Bác Paul Nguyễn Hoàng Đức



Nhân tiện bác Paul bàn về danh dự và bình đẳng. Cách đây mấy năm tớ cũng viết một bài luận bàn về bình đẳng và tự do. Tớ đặt câu hỏi: Bình đẳng và tự do. Trong hai cái bạn chọn cái nào? Bạn muốn cả hai cùng một lúc ư? Đó chỉ là một ảo tưởng. Theo tớ ở đâu có nhiều bình đẳng thì ở đó ít tự do. Ở đâu có nhiều tự do thì ở đó có bình đẳng. Bình đẳng sẽ thủ tiêu tư do, nhưng tự do không thủ tiêu bình đẳng. Tuy tự do không bảo đảm bình đẳng tuyệt đối nhưng ít ra nó cũng dung dưỡng bình đẳng. Còn bình đẳng tuyệt đối sẽ tiêu diệt tự do. Thành ra lại là một sự bình đẳng khập kiễng. Bài luận tương đối dài e rằng đăng vào đây không tiện. Sống ở đời ai mà chả muốn có bình đẳng và tự do công bằng bác ái yêu thuơng nhau nhưng là một ảo tưởng bởi vì chủ nghĩa cá nhân, tư hữu tài sản là thuộc tính bản chất của xã hôi loài người. Bác Paul và tớ giống nhau là cả hai thích suy tư không thích màu mè hình thức, thích bàn luận thích nghiền ngẫm về chuyện đời.. Bác là một triết gia đào tạo có bài bản từ chương trích cú, còn tớ là dân lý luận miệt vườn tớ chả qua một truờng đại học nào hết. Mọi thứ do đi nhiểu trải nhiều và đọc nhiều mà có.