An Ủi Ngọc Quyên
Thương em bị ốm mất rùi
Búa đanh còn đó ngậm ngùi xót xa
Cùng nhau dựng lại trái nhà
Yến anh đàn hạc la đà trăng lên
Chớ nên ủ rũ khóc rên
Có anh bên cạnh làm nên sự đời
Vui lên mà nhoẻn miệng cười
Nửa đêm nhập mộng ở nơi thiên đàng
Nghe tim trống đập nhịp nhàng
Cái oanh ỏn ẻn dịu dàng thiết tha
Quản chi tủi hận sa bà
Tìm trong phây búc Lu Hà ngồi đây
Ngọc Quyên đắm đuối ngất ngây
Hồn thơ lai láng vui vầy tháng năm
Bõ công canh cửi tơ tằm
Trăng thanh gió mát ta nằm đếm sao
Thần Nông ngả mũ xin chào
Tinh cầu chan chứa má đào ngẩn ngơ
Chặng đường xa lắc nào ngờ
Đồng hành có bạn hững hờ gió mây
Bần thần ôm bóng ấp cây
Cờ vây điểm nước vơi đầy nỉ non
Trăm năm hẹn cuộc vuông tròn
Nghìn thu còn nhớ môi son tuyết ngà !
*Bi om rui ! Nghĩ chặng đường dài phải đi mà ủi quá . Huhu !
15.1.2015 Lu Hà
Anh Chết Nửa Người
cảm xúc với tấm hình của Ngọc Quyên
Ai hay anh chết nửa người
Nửa gieo hỏa ngục nửa chơi cung trời
Khuân vàng đầy đầy đặn lả lơi
Hồn say sóng nước chơi vơi bến tình
Trúc xinh mọc ở đầu đình
Em xinh em đứng một mình cũng xinh
Ca dao từ thuở học sinh
Bỗng nhiên nhớ lại cô mình kia ơi!
Xuân hồng én lượn cuối trời
Xôn xao ong bướm nụ cười Ngọc Quyên
Bâng khuâng lạc nẻo đào nguyên
Trữ La dải lụa thôi miên một tòa
Tây Thi yểu điệu sơn trà
Hương thơm thoang thoảng nhạt nhòa suối mai
Sương ngây huyền ảo thiên thai
Ngờ đâu Từ thức canh dài hoài mơ
Thuyền tình rẽ sóng lên bờ
Quỳnh giao liễu phủ lờ đờ cá bơi
Tần ngần ướm hỏi đôi lời
Thẹn thùng má phấn người ơi, là người!
14.1.2015 Lu Hà
Bên Thềm Bóng Ai
viết tặng Ngọc Quyên
Tiếc rằng em chẳng gặp anh
Mùa đông giá lạnh năm canh ngậm ngùi
Cô liêu biển cả dập vùi
Bão giông tầm tã sụt sùi chăn bông
Kim ô duyên bắc cầu vồng
Thiên thai anh đợi non bồng ngất ngây
Nâng niu chén ngọc vơi đầy
Phòng loan ấm áp vui vầy tháng năm
Thơ anh ươm kén tơ tằm
Trăm năm một chuyến em nằm đếm sao
Yến anh thủ thỉ ngọt ngào
Thanh mai trúc mã dạt dào biển đông
Cỏ non xanh mướt cánh đồng
Cừu dê nao nức bưóm hồng xuân sang
Thảnh thơi ta sẽ trình làng
Mẹ cha hoan hỉ họ hàng đôi bên
Em là thục nữ thuyền quyên
Còn anh cát sĩ thôi miên mộng hồn
Trái tim rạo rực nụ hôn
Tấm lòng chan chứa biển cồn sóng dâng
Thướt tha yểu điệu lâng lâng
Phượng cầu Tư Mã bâng khuâng nỗi niềm
Trăng thanh gió mát êm đềm
Nghìn thu lưu luyến bên thềm bóng ai.
14.1.2015 Lu Hà
Hẹn Hò Đuốc Hoa
viết tặng Ngọc Quyên
Em buồn mắt kính đăm chiêu
Lòng anh rầu rĩ sớm chiều chẳng nguôi
Đời anh như cánh bèo trôi
Mười hai bến nước bồi hồi nhớ em
Chiều đông vội vã buông rèm
Án thư giá lạnh nư thèm châu sa
Mảnh mai bồ liễu tuyết nga
Nỗi niềm khao khát mượt mà làn da
Ngoài kia nửa mảnh trăng ngà
Nửa bên gối lẻ nửa sa dặm trường
Thương người giông bão ngàn phương
Chân trời góc bể thê lương dãi dầu
Kìa ai thờ thẫn giang đầu
Thả dòng lá thắm nương dâu gọi đò
Em chờ cánh hạc chân cò
Tờ thơ cặp mỏ hẹn hò ái ân
Đuốc hoa duyên kết Châu Trần
Ngàn năm gió Sở mây Tần người ơi!
Hàng Nga sõng sượt lả lơi
Khuân vàng lồ lộ nụ cười mây trôi
Nỗi niềm thương nhớ mãi thôi
Tương tư sầu muộn xa xôi u hoài
Sinh ra trong cõi trần ai
Biết người biết mặt canh dài mưa ngâu!
14.1.2015 Lu Hà
Vẫn Còn Tháng Năm
Từng mùa lá rụng hoa rơi
Bàng hoàng thổn thức tuổi đời dần trôi
Ngẩn ngơ một thuở bồi hồi
Tình yêu con gái xa xôi mái trường
Cùng em đi học trên đường
Đá vàng lưỡng lự vấn vương u hoài
Anh vì tổ quốc ngày mai
Chẳng may lỡ bước chương đài hồng nhan…
Sinh ra trong cõi trần gian
Phong ba bão táp non ngàn biển khơi
Lửa lòng chiến trận chơi vơi
Phòng khuê lỗi hẹn với người cách xa
Trèo đèo lội suối phôi pha
Chiều mưa nạng gỗ nhạt nhòa lệ rơi!
Nhìn nhau trước cửa rụng rời
Thân tàn cát bụi tả tơi úa sầu
Ngờ đâu vẫn trái tinh cầu
Ở nơi viễn xứ mái đầu tuyết sương
Gặp nhau mà tủi mà thương
Em yêu góa bụa thê lương mây trời
Ba mươi năm lại nụ cười
Vòng tay ôm chặt chẳng rời cách xa
Từ nay chung dưới mái nhà
Trái tim an ủi cung ngà dựng xây
Sớm chiều ta lại ngất ngây
Cung đàn dìu dặt vui vầy tháng năm
Cùng nhau ngắm mảnh trăng rằm
Thương cha mẹ nhện con tằm nhả tơ
Bần thần nối lại hồn thơ
Cành chim lá gió ai ngờ hôm nay
Ngọt bùi nhớ lúc đắng cay
Nửa đời tầm tã trả vay duyên tình
Phan An em nhé chúng mình
Xuân về chim én hành tinh nhuốm màu
Máu xương cốt nhục dãi dầu
Ngậm ngùi cố quận nhịp cầu rêu phong
Trên cao có Chúa quan phòng
Thiên thần soi sáng tấm lòng yêu thương
Vần xoay vũ trụ vô thường
Nỗi niềm hoài vọng quê hương giống nòi!
Cảm xúc khi đọc thơ Nguyễn Phan Ngọc An: Vẫn Mãi Mùa Xuân
15.1.2015 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen